Mẹ ơi, con biết lỗi rồi… | Timbantinhus.com

Vậy là năm 2012 đã trôi qua, hôm nay là ngày giỗ thứ 49 của mẹ. Nó không ngủ được, nó không khóc nhưng những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, cứ như có ai bóp chặt trái tim nó. Tự nhiên muốn viết một cái gì đó. Anh không muốn viết vì anh muốn ai đó cảm thấy có lỗi với mình, anh viết cho mình để sám hối trước linh hồn người mẹ, anh viết để những người con đã và đang có mẹ biết trân trọng những gì mình đang có, không được giống như nó đã đi, xin lỗi đã quá muộn!

Khi mẹ anh còn sống, anh là một đứa trẻ vô cùng vô tâm, sự ích kỉ của anh đã che lấp đi tình cảm của anh dành cho mẹ. Cuộc sống xa nhà từ nhỏ đã tạo cho anh thói quen tự do và cái tôi cá nhân quá lớn, sự thờ ơ, vô cảm đã bén rễ từ khi nào. Nó không ngừng lớn lên, phát triển. Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội, anh háo hức muốn khám phá cái đất nước ồn ào, đông đúc này mà quên mất lời mẹ dặn: “Con ơi, lên Hà Nội, ăn uống và học hành điều độ. Con chưa va vấp với cuộc sống đầy đủ này”. của bẫy, có những điều nhất định phải biết giữ, gia đình cô ấy là dân lao động phải biết tiết kiệm tiền bạc, không bài xích bạn bè và phải được nuông chiều, dù bạn bao nhiêu tuổi thì với mẹ bạn, tôi vẫn vậy. con chó con nhỏ của mẹ, con chó con! “


Nó dám vâng vâng vâng nhưng rồi mặc kệ tất cả, nó lao vào cuộc sống bận rộn với đầy những đam mê không thể ngăn cản. Anh thi trượt đại học vì mải chơi game online, anh như người say, học hành xuống dốc không ngừng nhưng mẹ anh vẫn kiên nhẫn khuyên nhủ anh. Giang sơn thì dễ, nhưng bản tính khó dời, chẳng thay đổi … Rồi một ngày mẹ bị ốm, về Hà Nội chữa bệnh, mẹ mất đi như trách nhiệm của bất cứ người con nào. là .. Lúc đó anh chỉ mong mẹ về thật nhanh để anh còn rảnh mà chơi tiếp.

Nó không nhận ra rằng sau những vất vả của cuộc sống, người mẹ cần được nghỉ ngơi, thư giãn đầu óc, để được dẫn dắt bởi con cái. Mẹ có nhiều tâm sự không biết chia sẻ cùng ai, mẹ không có con gái ở nhà, em trai còn quá nhỏ. Nhưng lúc đó anh chỉ quan tâm nhân vật trong game thăng hoa bao nhiêu, có ra chiến trường không? Mẹ anh rất buồn …. Cô nhớ mỗi lần về Hà Nội, mẹ cô muốn cô đi cùng mẹ làm tóc, anh đã đưa mẹ đến một quán truyền thống và sau đó để cô ở lại tiệm. và đi chơi, mặc dù không hứa gì với mẹ.

VIDEO KẾT NỐI BẠN TÌNH

Ngày mẹ lên đường sang Lào, anh như trút được gánh nặng, anh nhanh chóng chở mẹ ra xe, anh không để ý đến ánh mắt buồn của mẹ, ngay cả khi chào mẹ, đôi mắt anh cũng khô khốc. quay rồi quay lại. cây bấc Lúc đó, mẹ tôi khẽ thở dài.

3:29 1/1/2013 Tiếp tục viết những bài còn dang dở …

Ngày mẹ sang Lào, mẹ thường gọi điện về nhưng mẹ không quan tâm vì lúc đó mẹ còn mải mê theo đuổi những điều viển vông nên khi mẹ hỏi mẹ tìm đủ lý do để giới thiệu với mẹ. Có lẽ cô đã biết tất cả những điều này, nhưng chỉ lặng lẽ thở dài. Cho đến giờ phút này, anh đã từ bỏ mọi thứ chỉ để nghe thấy giọng nói của mẹ mình, nhưng bây giờ bà đã ba chân bốn cẳng dưới đất và không còn nói được nữa.

Mẹ là một người nấu ăn tuyệt vời, mẹ thèm món gì, chỉ cần nhấc điện thoại lên và nói: “Mẹ ơi, con muốn ăn thịt kho, con muốn ăn canh đậu lăng, con muốn ăn gà xào sả ớt, con muốn ăn. ăn thịt đông, con muốn cá rán, .. “Sợ con gặp nạn nên cứ hễ nó bắt máy là mẹ lại nghỉ hết công việc chỉ để nấu nướng và tối hôm sau đứa con cứ thảnh thơi ra ngoài bến xe. kiếm thức ăn. Mẹ nó thế đấy, hỏi gì cũng trả lời nhưng ích kỷ quá; Mẹ nó hỏi mua thuốc, nó cũng biết mẹ nó ốm nhưng mỗi lần mẹ nó hỏi nó vẫn ngập ngừng và dửng dưng nói. mà tôi nên tính. Thực ra cũng chẳng liên quan gì, ở trường chỉ là để chơi chứ không phải làm việc, giờ anh nhớ lại ngày xưa mẹ anh thường kể chuyện Tích Chu: Bà nội khát nước vì bà. để dành đi lấy nước, nhưng vì ham lấy nước, cô về muộn vì khát nước nên đã biến thành một con chim, tưởng chừng như một câu chuyện cổ tích đơn giản, 22 năm sau, đứa trẻ vô danh này mới có thể hiểu được ..

Khi còn sống, mẹ cô rất thích hoa hồng Hà Nội, hay thủ thỉ với bà, khi nào rảnh rỗi, bạn hãy dậy sớm đi chợ hoa mua hoa hồng về gửi cho mẹ để mẹ cắm hoa ở nhà. . trang trí! Không sao, vâng, hãy để nó như vậy. Lúc đó có thể dậy lúc 5 giờ để đi xem bóng đá, nhưng lúc đó mới dậy đi mua hoa. Bây giờ anh ấy muốn quay ngược thời gian, anh ấy đã bỏ bóng đá để có thể thức dậy mỗi sáng để mua hoa cho mẹ anh ấy, nhưng mẹ anh ấy đã mất…

Hai mươi bốn năm về nhà chồng, chưa một ngày nào cô ấy ngừng chăm chỉ. Tôi còn nhớ, mẹ tôi kể gia đình vào nam ra bắc để sống sót khi tôi còn đỏ hỏn, rồi bố tôi bị sốt rét vì đi chặt củi, mẹ gồng gánh cả gia đình, chăm sóc bố ốm, chăm sóc trẻ. của trẻ con, hái cũng như hái, điều, nhà mỗi ngày 500 đồng gạo chấm mắm muối, rau muống dại, khi tiếng kẹo kéo mẹ phải gánh. con của cô ấy đến sông để giấu nó, cô ấy sợ nô lệ nhưng không có tiền để mua nó. Vì vậy, khi tôi ốm, mẹ là người thức trắng đêm để chăm sóc tôi. Ngày sang Lào tay trắng, mẹ phải dọn nhà vệ sinh cho nhà người ta, nhưng bà vẫn cười, bà nói: “Hạnh phúc lớn nhất của tôi là hai đứa con trai ngoan ngoãn, học giỏi mà học hành rất nhiều. Anh ấy chẳng giỏi giang gì, cũng chơi bời, khi lên Hà Nội chỉ quan tâm mẹ gửi tiền đúng ngày, nếu không có thì anh ấy cười, không biết mẹ chắt bóp từng đồng. cho nó ăn, “phục vụ” bởi vì.

Năm mươi tuổi, mẹ có nên nghỉ ngơi không? Nhưng vì thương con, tôi cứ cố gắng mãi, rồi lạc vào xứ lạ, không có thời gian hướng dẫn con. Vào ngày mẹ mất, đứa con hư hỏng này còn đi đá bóng, cười nói vô tư mà không biết rằng mẹ đã đi và không bao giờ quay lại với mình …..

Cuộc sống cứ thế trôi đi, mẹ mất đi để lại cô đơn lạc lõng giữa cõi đời này, giờ cô muốn có một món ăn mẹ nấu, trong giấc ngủ cô mong mỏi được mẹ xoa đầu để ngủ lại như hồi còn nhỏ. khó có thể vấp ngã, nó không có mẹ nâng đỡ như xưa. Kỉ niệm như quay chậm ùa về, không thể nào kìm được nữa …

P / W: Hôm qua, khi nhìn thấy mẹ trong giấc mơ, anh đã nghẹn ngào không nói được thành lời, anh còn rất nhiều điều muốn nói nhưng có cái gì đó làm tắc nghẽn cổ họng anh. Mẹ bảo anh ấy trông em, trông em – anh ấy còn quá nhỏ, mẹ bỏ đi không lo được cho hai anh em. Nó thấy mẹ nó hát ru “lòng con bao la… như biển hòa… mênh mông….” Mắt nó nhòe đi… Ngày mai là tết….

  • Đăng bởi Trần Linh Vũ email: vu.aptechhanoi @

Hãy để những câu chuyện và niềm tin, phản hồi của bạn đến được với người nghe Blvân vâng Radivân vân cũng như các danh mục đặc biệt khác Blvân vâng Việt và Nhạc Việt Plus, đừng quên địa chỉ email pvân vângviet@dalink.vn và trên trang web pvân vângviet.cvân vânm.vn – nhacvietplus.cvân vânvân vân.

@ gmail.com>

VIDEO KẾT NỐI BẠN TÌNH

➡️➡️➡️➡️ Link tham gia tìm tình yêu  ➡️ ➡️ Tại đây

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud
Csss