Gom nhặt cô đơn giữa lòng thành phố | Timbantinhus.com

blogradio.vn – Em muốn là cơn gió hoang vu, để em có thể chạm tới bầu trời, chạm vào bầu trời xanh thẳm. Không có cảm giác nhớ nhung, luyến tiếc bầu trời xanh của Hà Nội.

***


Tôi chỉ muốn đi dạo một mình, dạo quanh Hà Nội vì nhìn mãi chẳng biết kêu ai, chẳng biết đi đâu, tựa vào đâu.

Tôi chợt sợ cái cảm giác cô đơn, cái cảm giác lặng lẽ đi qua tôi nhưng lại để lại trong lòng tôi một dấu chấm than.

VIDEO KẾT NỐI BẠN TÌNH

Tôi thường chọn những con phố yên tĩnh, không ồn ào hay hòa vào đám đông, tôi sợ cảm giác một mình trong khi ai cũng có đôi.

Tôi thích bến xe, những chuyến xe chạy vòng quanh Hà Nội, ngắm dòng người ngược xuôi giữa những ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Nhìn những con người lạc mất nhau, lạc mất một chặng đường, để rồi những tiếc nuối, sợ hãi mơ hồ.

Và rồi có những người đã bước qua cuộc đời tôi và tạo nên sự khác biệt lớn trong cuộc đời nhỏ bé của tôi. Những con người mộc mạc và giản dị.

Những người chạm đến trái tim tôi dẫn tôi đi qua những con đường lấp lánh.

Để tôi không còn cô đơn nữa.

Thu cô đơn giữa lòng thành phố

Em muốn là cây xanh Hà Nội bình yên trong gió, không buồn chỉ còn bụi thành phố.

Em muốn trở thành ngọn gió hoang vu, để em có thể chạm đến bầu trời, chạm đến bầu trời xanh thẳm. Không có cảm giác nhớ nhung, luyến tiếc bầu trời xanh của Hà Nội.

Tôi muốn tạo ra một con phố, nhẹ nhàng ngắm dòng người qua lại hay ngủ quên giữa Hà Nội về đêm, lúc bình minh ở phía đông thành phố hay lúc hoàng hôn ở phía tây.

Em cũng có ước mơ, có người ở bên, lắng nghe những điều viển vông của em, để khi mệt mỏi có thể tựa đầu vào lòng mà nói “Em mệt quá!” Dựa vào nó một chút, được không? “

Từ chiều Hà Nội trời đổ mưa. Tháng ba tôi ngồi giữa lòng thành phố.

Một bài hát cũ vang lên, một bản tình ca ùa về

Cô đơn!

Thu cô đơn giữa lòng thành phố

Em mỉm cười khi nhớ về cố nhân, những mái ngói đỏ còn lấm tấm rêu.

Hà Nội trải dài, khuấy động bởi hơi thở của anh

Tình yêu ngày ấy còn nồng nàn bao cơn say.

Và tôi cũng rung rinh trong men tình ấy.

Từ cô đơn đến hạnh phúc?

Tôi hỏi khẽ

Khi giọt sương thì thầm trên lá

Khi những con phố cầu xin gió đi qua

Tôi vẫn hỏi một cách bình tĩnh

Sau đó, tôi đưa ra câu trả lời của riêng mình, câu trả lời do chính tôi nghĩ ra.

Tôi đã bỏ lỡ một số hạnh phúc nhỏ trong cuộc sống. Vẻ đẹp của những tán cây rộng giữa lòng Hà Nội hay những chuyến xe đầu tiên của thủ đô.

Tôi đang ở đâu đó giữa một người đàn ông trưởng thành và một đứa trẻ, không nhỏ, không ngu ngốc cũng không khôn ngoan.

Tôi nhận ra rằng hạnh phúc của tôi là ngắn ngủi.

Tôi chọn thời gian cô đơn để dạo phố. Khám phá các cửa hàng cũ và hiện đại. Chân trần trên nền gạch đá hoa văn.

Hay ôm lấy gió như những người mình yêu thương. Gom tất cả đam mê trên vai vào cơ thể của bạn.

Hôn lá xanh thanh cao, hiên ngang qua bao đời …

… Và tôi dậy sớm hơn để bắt chuyến xe cũng chạy về phía đông Hà Nội.

Tôi biết rằng hạnh phúc của tôi được đúc kết từ sự cô đơn giữa lòng thành phố … một mình đứng giữa lòng thủ đô.

© Lê Đào – blogradio.vn

Trình bày: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn@ gmail.com>


@ gmail.com>

VIDEO KẾT NỐI BẠN TÌNH

➡️➡️➡️➡️ Link tham gia tìm tình yêu  ➡️ ➡️ Tại đây

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud
Csss